TỪ VÙNG ĐỒI XA ẤY
Từ vùng đồi xa ấy Chúa treo thân trên thập tự giá.
Trời buồn dâng ngất ngây gió nhẹ ngân bi thương lời ca.
Hồn thoảng buồn Con Chúa quay nhìn bàn tay mang đinh "Chúa ơi giờ đây sao Ngài đành lòng bỏ con một mình."
Trời đột nhiên tăm tối giữa ban trưa không một tia sáng.
Màn đền thờ xé đôi tiếng buồn đưa thê lương sầu than.
Rồi ầm ầm cơn sấm đất rung động trời mây tan hoang.
Phút giây từ ly Con Trời ngậm ngùi trút hơi tàn.
Vùng đồi Gô tha Tay chân đinh đóng, Ðầu Ngài gai quấn, Dân chúng dèm khinh, Tại thập tự giá, Nơi đây Thiên Chúa Tại thập tự giá, Ban xuống cho đời.
Từ giòng nhạc tha thiết lãng du theo mây về Gô tha, Vùng đồi xưa gió bay, tiếng nhạc ngân êm êm ngàn xa.
Nhìn về miền xa ấy u buồn chợt dâng tim tôi, Nhớ xua ngàn năm Con Trời vì người chết trên đồi.
Nhớ xưa ngàn Năm Con Trời vì người chết trên đồi Vùng đồi Gô tha!
Ôi Vùng đồi Gô tha!
Ôi Vùng đồi Gô tha!
Ngàn xa.
Bàn tay nhân ái mang đinh trời mây u uất tan hoang Chúa treo thân mình giáo đâm ngang mình Biết bao u tình Ngài luôn nín thinh Máu loang chân đồi chết thay cho người Cứu ân trên trời Hồng ân khắp nơi buồn giăng xao xuyến tim tôi