TÔI KHÔNG THỂ BIẾT
1. Dù không thể biết vì sao Ðấng thiên binh thờ phượng, Lại nặng tình yêu đối với con người đáng thương;
Ngài từng đi kiếm người lạc lối lang thang vô vọng, Dường người chăn đến cứu chiên lúc đang vẩn vơ.
Ðiều tôi biết chắc, Cứu Chúa sinh ra làm con người, Dùng chuồng chiên Bếtlêhem như căn nhà mình, Rồi Ngài lặng sống ở Naxarét sống lao động: Và như thế Cứu Chúa, Cứu Chúa của nhân loại hạ sinh.
2. Dù không thể tả nguồn cơn Chúa mang bao khổ sầu, Dùng yêu thương tô điểm thế gian đầy đớn đau;
Chịu hình thập giá, lòng Ngài vỡ tan cho muôn người, Lòng cưu mang thương khó suốt ba mươi ba năm.
Ðiều tôi biết chắc, Chúa chữa cho nguyên lòng vỡ rạn, Ngài mang gian ác, xua tan âu lo sợ sệt, Mọi lòng cùng khốn, Chúa cất đi mọi gánh nặng nề: Và như thế Cứu Chúa, Cứu Chúa của nhân loại hiện thân.
3. Dù không thể nói làm sao Chúa chinh phục muôn lòng, Và trong tương lai sẽ thâu phục toàn thế gian;
Làm sao thỏa mãn nguồn khao khát trông mong kín thầm, Từ đông sang tây, trí thức hay dân tối tăm.
Ðiều tôi biết chắc, Muôn dân sẽ trông nhìn rõ Ngài, Ngài thâu góp hết muôn hoa trong vườn Ngà
I trồng, Mặt trời Ngài chiếu vinh quang trong ngày lễ hoan lạc: Và như thế Cứu Chúa, Cứu Chúa của nhân loại hiện ra.
4. Dù không thể tả làm sao khắp nơi tôn thờ Ngà
I, Bạo cuồng, phong ba cúi vâng dấu hiệu Chúa ban;
Hoặc ai sẽ biết nguồn hoan hỉ reo ca vô tận, Và tình yêu mới cháy lên trong tâm khảm ta.
Ðiều tôi biết chắc, Không trung hân hoan cùng đón mừng, Ngàn muôn tiếng hát tung hô xướng ca chung giọng, Bầu trời cùng đất hân hoan đáp lời với thiên đàng: Tận cùng chính Cứu Chúa, Cứu Chúa của nhân loại là Vua.
I cannot tell why He, whom angels worship, Should set His love upon the sons of men, Or why, as Shepherd, He should seek the wanderers, To bring them back, they know not how or when.
But this I know, that He was born of Mary When Bethlehem's manger was His only home, And that He lived at Nazareth and laboured, And so the Saviour, Saviour the is come.
I cannot tell how all the lands shall worship, When, at His bidding, ev'ry storm is stilled, Or who can say how great the jubilation When all the hearts of men with love are filled.
But this I know, the skies will thrill with rapture, And myriad, myriad human voices sing, And earth to heav'n, and heav'n to earth, will answer: At last the Saviour, Saviour the is King!