ĐÊM BUỒN
1. Chiều về khắp chốn sương mù buông xuống.
Nhìn làn mây vương trong chiều thê lương, chạnh lòng nhớ Chúa.
Tâm hồn tôi xót xa u buồn.
Chốn sương mù vương thê lương.
Nỗi xót xa u buồn xót xa. (Một mình Cứu Chúa đêm buồn nằm đó.
Nghẹn ngào bơ vơ trên đồi cây úa... lòng Ngài đã vỡ.
Âm thầm trong bóng đêm thờ ơ.
Vườn xưa, Chúa tôi cầu xin tha thiết, mồ hôi ra tựa máu. Chúa trọn đêm thiết tha kêu cầu cùng Cha yêu dấu, mồ hôi ứa ra tựa máu.
Trời đầy bóng tối,
Sương mù giăng lối,
Bạn bè xa tôi quân thù xông tới... khắp nơi đã xa xôi (Thương Ngài vì tôi với người).
Sâu tràn muôn nơi,
Thương Ngài xưa đớn đau vì tôi.
Hôm nay bâng khuâng nghe lòng tràn thương nhớ, tôi xin dâng lên muôn lời ca tụng Chúa.
Xin cho tôi thương bao người tha thiết hơn.
Yêu Jê-sus luôn trong cuộc đời gió sương (chiều về khắp) sương.
Muôn Đời Yêu Chúa.