NGƯỜI ĐÃ ĐẾN
1. Một đêm đông Jê-sus hạ sinh.
Người sinh ra trong nơi cỏ quán thô sơ nghèo nàn.
Màn sương khuya buốt lạnh cô liêu.
Người hạ sinh vui mang kiếp sống đau thương triển miên.
Người không mang cao sang, mang nhung gấm xuống nơi dương trần.
Người không mang thương đau, mang gươm giáo đến cho nhân loại.
Người đem theo thương yêu cho thế giới đang chết trong hư vong.
Người đã đến với thế gian lầm than.
Rồi thời gian êm đềm trôi qua.
Người hy sinh vui mang cách sống đơn sơ nghèo nàn.
Người không mang danh vọng cao sang.
Người vui mang cho bao nhân thế một niềm tin yêu.
Người đem bao yêu thương bao nhân ái đến cho muôn người lạc loài.
Người đem bao sanh linh đang hư mất đến nơi hy vọng.
Người mang bao tin yêu cho nhân thế trổi muôn khúc ca tuyệt vời.
Người đã đến với thế gian lầm than.
Ngày xưa tai tôi không nghe,
đôi mắt chẳng thấy lối.
Người phán khiến tôi được lành.
Ngày xưa tôi luôn cô đơn cuộc sống thiếu ý nghĩa.
Người đến cho tôi niềm tin.
Người vui sống với thế giới đang xoay trong thương đau.
Người đến với bao khuyên mời.
Nào đờn đau.
Nào đổi gian xin vội tan.
Rồi Thu Đông êm đềm trôi qua.
Người hy sinh ra đi để chết đau thương nhục nhằn.
Người đem cho nhân loại tình yêu Mà nhân gian ôi sao mang đến cho người niềm đau.
Vì yêu mang bao đờn đau.
Người treo thân trên thập hình.
Vì yêu từng dòng huyết đổ ra cho muôn người.
Người chết cho nhân thế này.
Tình yêu ôi sao lớn lao.
Tình yêu này ô sao với cao.
Vì ai người gánh lấy đờn đau khổ hình?
Vì thế nhân người đã đến dương gian.
Người kính yêu.