ĐÊM AN HÒA
1. Một đêm xưa cũ cõi nhân gian.
Đêm thanh vắng cỏ thôn tuyết rơi lạnh lùng.
Vào trong chốn băng giá giữa hang sâu Bê-lem chỉ còn chiên non hiền hòa đang yên nghỉ.
Ha-lê-lu-gia đêm an lành!
Ha-lê-lu-gia đêm phước hạnh!
Mùa đông năm đó chứa chan hương đời cho khắp nhân loài.
Ngợi khen danh Chúa trên các tầng trời,
Bình an dưới thế cho muôn người người.
Cùng nhau ghi nhớ ơn Con Trời đêm Giáng Sinh.
2. (Vào) nơi hang đá Chúa giáng sinh.
Trong thân xác ấu nhi khó khăn gầy hình.
Người đã xuống dương thế cứu nhân gian đau thương còn chìm đắm trong ô tràn đầy bến mê.
Ha-lê-lu-gia đêm an lành!
Ha-lê-lu-gia đêm phước hạnh!
Mùa đông năm đó chứa chan hương đời cho khắp nhân loài.
Ngợi khen danh Chúa trên các tầng trời,
Bình an dưới thế cho muôn người người.
Cùng nhau ghi nhớ ơn Con Trời đêm Giáng Sinh.