TUY TÔI CÓ CẢ THIÊN HẠ
1. Tuy tôi có cả thiên hạ nhưng mất Jê-sus,
Vui chi sống bơ vơ một ngày vô chủ?
Tâm khao khát an ninh và yên ủi đêm ngày,
Nhưng trong thế gian đây tìm được gì nay?
Nếu có thế gian mà thiếu Chúa trong tâm hồn,
Sao cần xứng vinh hoa cuộc đời mê mãi?
Các thú vui trong trần thế có đem so hằng,
đôi giây phút an vui bình tịnh Chúa ban?
2. Tuy tôi có trong tay đầy châu báu ngọc ngà,
Trầm muôn kẻ yêu danh vọng lừng vang cả,
Nhưng thân bách vô hy vọng cập bến thiên hà,
Linh hồn mãi trông thiên ngạn mịt mờ xa.
Nếu có thế gian mà mất chính Vua thiên đàng,
Xưa lưu huyết thay tôi thập hình không quản,
Thứ hỏi cả thiên hạ có thấy nơi an bằng,
Cho tôi núp khi ba đào dồn sôi cuốn chăng?
3. Nay tôi sống ở trên đời gian ác ưu sầu,
Ôi không có Jê-sus thật là mộng ảo!
Tương lai đến nơi vô tận thẳm thẳm đen mờ,
Đau thương khóc than,
ân hận nghìn nghìn thu.
Có thế nay sanh hoạt thiếu Jê-sus Cầu Trời,
Nhưng trong phút lâm chung rồi ra sao hởi;
Đứng trước cảnh đen mờ có Jê-sus đâu nào,
Ôi, không Chúa muôn thu rùng rợn biết bao!
4. Vui thay có muôn muôn sự trong Chúa bây giờ,
Đầy phương thuốc linh thiêng rịt lòng tan vỡ;
Không gian ác chi Jê-sus không thể tha rầy, Jê-sus cảm thương hết mọi lòng sầu cay.
Nếu có Jê-sus thật có Chúa Jê-sus rồi,
Không chi đáng kể trong cuộc đời này nối,
Lúc ấy muôn muôn sự có cả trong Jê-sus,
Vui thay thỏa thay thân, hồn tôi phú phụ.